23 Jul 2010

23072010

Tự nhiên nhỏ em đưa cho mình xem blog của Mẹ, đọc một lúc, đọc xong hết, 21 bài. Lúc con trai đi công tác xa, lúc con gái đi học ĐH, lúc con được tăng lương, lúc cô đơn ở nhà một mình, sao nhỉ?

Tự nhiên buồn ghê gớm, Mẹ mình. 3 đứa con đều đi xa, cả cuộc đời làm lụng vất vả, gấp gáp trong từng phút, dành dụm mãi từng đồng từng cắt lo cho con, đến bây giờ vẫn chưa được phút giây sung sướng nào, có lúc nào Mẹ được giải bày tâm trạng? Cũng may còn có Ba.

Giá như Mẹ mình cũng việt blog nhỉ?

10 Jul 2010

Thời gian

Hôm nay bạn vừa từ xa trở về, trí nhớ chỉ ghi lại bạn đi đã khá lâu, không nhớ chắc chắn là bao nhiêu ngày, tháng, hay năm. Hỏi mới biết là đã 2.5 năm, lâu quá là lâu.

Tự nhiên bất giác nhớ lại, mình ở cái đất sài gòn này 7 năm trời rồi, con của chị hàng xóm từ lúc mới sinh, đầu năm nay đã vào lớp một, mặc áo mới, chạy khoe khắp xóm. Rồi nhớ lại, năm cấp III lớp mình có một cặp yêu nhau, chúng nó vừa phát thiệp mừng, tình yêu đó vỏn vẹn 10 năm, ha ha, thời gian dài mà nhanh tới chóng mặt.

Mình thường sợ khi đứng trước những dự định, kế hoạch lâu năm, kiểu như nếu bây giờ phải học thêm 4 năm nữa thì già mất tiêu rồi, rồi kiểu như gắn bó với nơi A này vài năm thì được hưởng phúc lợi gì đó, sợ rằng trong thời gian dài đằng đẳng đó có xảy ra chuyện gì thì sao? Nên luôn hướng tới những cái ngắn, ít quan tâm đến việc xây dựng cái gì đó lâu bền.

Việc học của mình cũng vậy, nếu (mình ghét khi dùng những cái nếu thì, nhưng đang tâm trạng :"> ) ngày trước mình nhìn ra được hi sinh vài năm mài đũng quần ở ghế giảng đường, thì bây giờ có lẽ khá hơn nhiều, nhưng mình không hối tiếc chút nào, chỉ là suy nghĩ thế thôi.

Disqus